Trở về thành phố sau thời gian ở rừng
Cảm giác đầu tiên khi về thành phố là sung sướng vì mọi thứ thật sạch sẽ. Không còn đất bùn nhão nhoét, không có lá rụng thành mùn, không có phân động vật vương vãi khắp nơi. Nền gạch bến xe cho tới nền đường đều khô ráo. Khi miền Trung, Tây Nguyên đang mùa mưa thì Hà Nội là mùa thu đông khô ráo. Tôi nhìn xuống đôi dép và 2 cái balo đầy bùn đất. Dấu tích thời gian ở rừng vẫn còn đây. Nó chả ăn nhập gì với sự sạch sẽ của Hà Nội cả. Ngay cả áo khoác tôi mặc cũng lấm tấm vết bùn nhỏ. Bước lên xe bus mà phát ngại. Ở rừng, ta mặc 1 cái váy trắng là bất thường, chứ bộ đồ quần áo bảo hộ lấm lem thì quá ư dễ thấy. Còn ở thành phố, ta thấy đâu cũng phải lượt là, thanh lịch. Ở rừng, ta mất thời gian mặc đồ dài tay, dài chân, đội mũ để tránh côn trùng. Ở thành phố, ta mất thời gian cho việc chỉnh trang đầu tóc, quần áo, cho việc làm cái móng tay phải thật sạch.
Dù ngại mấy thì tôi cũng đi xe bus về tới nhà - 1 khu đô thị sang chảnh. Cảm giác thứ 2 xuất hiện: sự xót xa. Ở đây, cái gì cũng thừa thãi: đồ ăn, vật dụng khắp nơi, dịch vụ tận chỗ. Vậy mà, ở rừng thì thiếu thốn đủ mọi thứ. Giá 2 bên thành phố và rừng núi bù đắp được cho nhau thì tốt. Người thành phố hoang phí quá. Có nhiều thứ trước tôi hay dùng, giờ thấy thật phù phiếm như gội đầu, làm móng,...Ở rừng chả có dịch vụ gì mà thấy mình vẫn ổn. Ngay cả thùng rác ở thành phố cũng là 1 sự lãng phí: hữu cơ, vô cơ đều tống vào 1 cái bao. Ở rừng, vô cơ sẽ dùng tái chế, hữu cơ thì làm phân bón, enzyme.
Bữa ăn đầu tiên của tôi ở thành phố làm tôi xuất hiện cảm giác thứ 3: trống vắng. Khi ở rừng, tôi chẳng phải ra chợ mua rau quả. Thích gì chỉ cần ra vườn vặt về. Có thể ăn cả ngày, no nê, thay cơm cũng được. Rau hữu cơ bữa nào cũng có. Giờ ở thành phố, muốn ăn là phải có tiền. Mà có tiền cũng chưa chắc được ăn đồ tươi sạch. Tôi nhớ cảm giác tự tay lựa và bẻ 1 trái đu đủ chín trên cây, cảm giác hái ổi rồi rửa ngay ven suối. Giờ nó thay bằng việc đi dạo giữa các quầy siêu thị, nhìn giá và trả tiền. Hoa quả ở thành phố đắt quá.
Tối nằm ngủ, tôi vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng côn trùng, tiếng chó sủa và tiếng suối róc rách. Nhưng thực ra đó là âm thanh dòng xe lao xao dưới đường thôi. Thành phố là hợp âm phức tạp của xe cộ, công trình xây dựng. Đóng cửa kính cách âm vào, hợp âm ấy lao xao lao xao. Ở rừng, chả có cánh cửa cách âm nào cả. Âm thanh thiên nhiên nhập luôn vào giấc mơ của con người. Rừng và thành phố đều ồn ào theo cách riêng của nó.
Bật ít nhạc không lời, ôm lấy chăn gối thơm tho, tôi chìm vào giấc ngủ. Ở đâu, rừng hay thành phố, cái cần nhất là 1 giấc ngủ ngon, không lo lắng gì cả, để rồi sống ở đâu mình cũng thấy dễ chịu.
Hà Nội, 10.10.2022
Một chút hoài niệm núi rừng

Nhận xét
Đăng nhận xét