Chuyến đi 0đ - Tổng kết tháng thứ 3 (8.9-8.10)
1. Chặng đường tôi đã qua
- Chờ mãi ở Krong Buk (Đắk Lắk) mà mưa không tạnh, hết kiên nhẫn, tôi bắt buộc phải lên đường. Và chỉ còn 1 con đường là bắt xe khách. Chuyến đi 0đ của mình bị phá vỡ giữa chừng bởi chi phí xe khách. Dù thật xấu hổ nhưng mình cũng đành phải thú nhận. Bao địa danh ở Đắk Lắk mình đành hẹn tới tháng 11, khi những cơn mưa đã lui.
Tới Bảo Lộc, mình dừng chân ở 1 farmstay đặc biệt: Viva Bellzza garden. Nó đặc biệt bởi nhiều thứ:
- Nơi đây có quanh cảnh đậm chất hoang sơ của thiên nhiên: có suối, có núi đồi, tuy ở ngoại thành song cách xa nhà dân, xung quanh chỉ toàn cây cỏ. Cả ngày với đêm chỉ nghe thấy tiếng suối với tiếng côn trùng rỉ rích. Lại thêm diện tích rộng làm tôi cảm thấy như mình lạc vào 1 thế giới khác.
- Nơi đây xây dựng theo tiêu chí thân thiện với môi trường nhất có thể. Tất cả các căn nhà đều làm từ gỗ, mái tranh. Việc xây bằng gạch, sắt thép rất hạn chế. Hóa chất cũng làm từ đồ hữu cơ, như nước rửa bát, nước giặt từ quả bồ hòn; dầu gội, sữa tắm thì từ cây cỏ;...Mùi chua chua của quả bồ hòn làm tôi nhớ Hepa - nơi cũng khuyến cáo mọi người dùng sản phẩm hữu cơ để bảo vệ nguồn nước. Cây cối ở đây được trồng hoàn toàn hữu cơ, không phân bón hóa học, thuốc trừ sâu, chỉ dùng phân chuồng và các chất phun xịt từ thực vật. Mục tiêu của người xây dựng farmstay này chắc chắn không phải là thu lợi nhuận. Lượng khách vào rất ít. Thời gian chính của mọi người trong farmstay là trồng cây. Cây cối ở đây được nâng niu như con người. Từ đầu tới cuối farmstay toàn mầu xanh bạt ngàn của cây lá. Trong tương lai, số lượng cây còn tăng thêm nữa. Ngoài ra, farmstay còn dùng điện từ năng lượng Mặt Trời. Tuy khá yếu nhưng là 1 sự ghi nhận công sức của farmstay trong việc bảo vệ môi trường.
- Lối sống ở đây cũng giản dị, gần thiên nhiên. Ít có nơi nào vẫn dùng bếp củi như ở đây. Bữa ăn cũng toàn sản vật trong vườn: hoa chuối, rau, chuối, sầu riêng trĩu trịt. Vật dụng rất ít, chỉ đủ dùng ở mức tối thiểu. Wifi chỉ có ở 1 khu chung và khá yếu. Nước nóng cũng vậy. Nếu bạn muốn 1 dịch vụ đầy đủ như khách sạn thì nơi này quả là thiếu hụt. Nhưng nếu bạn muốn quay về cuộc sống thuần nông những năm 80, 90 thì đây đúng là lựa chọn số 1.
Tôi dự định ở đây 1 tháng và sẽ tham gia làm các công việc trong farmstay như trồng cây, nấu ăn,...Ở đây lần đầu tiên tôi được chặt củi, bổ sầu riêng, nấu bếp trấu,...Dù tay sưng cả lên nhưng vẫn là điều tôi thấy thú vị.
Thỉnh thoảng nỗi nhớ nhà lại dâng lên. Tôi không muốn trở về Hà Nội song cái cảm giác xa lạ ở 1 vùng đất mới làm tôi buồn buồn. Dù gì, ai cũng muốn sống trong sự thân thuộc chứ không chỉ là sự mới mẻ. Tôi đã đi xa 2 tháng, thời gian đủ để chán cái mới và tìm cái gì đó gắn bó hơn. Nếu đi cùng với người thân thì hành trình ấy sẽ tuyệt vời hơn rất nhiều, không còn nỗi nhớ như vậy.
- Cuộc đời không như mơ. Ở Viva Bellizza garden được vài ngày thì tôi thấy khó sống. Tuy ở đây cảnh quan đẹp, đồ ăn ngon song ông chủ có cái nhìn khá kì thị về tôi. Dù bảo rằng: em thích làm gì thì tùy, song xin làm muộn 1 buổi ông đã nói ý bảo tôi không phù hợp với nơi này. Cảm giác thật giống farm Đồi Tiên Cảnh ở Măng Đen. Vì vậy, tôi quyết định ra đi sau 1 tuần ở đó.
Nơi tôi tới tiếp theo là một farm chưa có tên của anh Nguyễn Hà Cao Nguyên. Chưa có tên cũng đúng vì farm quy mô nhỏ quá. Chỉ có 1 căn nhà để anh ở cùng 1 phòng cho khách thuê. Ngoài ra có thêm vài sào trồng chè. Mình nghĩ anh không nên tuyển tình nguyện viên vì nhà chật, không có chỗ ở song bỏ qua điều đó, mình vẫn ở lại đây. Anh và bạn gái rất hiếu khách, tiếp đón mình như người thân. Ngay cả hàng xóm cũng rất xởi lởi, tốt bụng. Khu anh ở là Bản Bon - 1 địa điểm được xây dựng từ nhiều hộ bỏ phố về rừng, với mong muốn làm nông nghiệp và du lịch trên chính mảnh đất này. Chưa biết họ có thành công không nhưng sự xởi lởi của họ chắc chắn đem lại cuộc sống về rừng dễ chịu rồi. Tôi tưởng tượng ra những ngày tháng êm đềm tại đây. Vậy mà, cuộc đời không ai biết chữ ngờ. Đang tự nhiên, anh Cao Nguyên nhắn cho tôi 1 tin ý là: Ở cạnh con sói như anh là nguy hiểm đó. Tôi không hiểu ý lắm, song trong 36 kế, kế chuồn là thượng sách. Ngay hôm sau, tôi xin phép có việc và đi luôn. Tạm biệt Tây Nguyên. Duyên nợ của chúng ta đến đây là hết rồi.
- Trong thời gian ở Bảo Lộc, tôi còn dành được 2 ngày đi lên Đăk Nông. Đây là tỉnh mới lập, do tách ra từ Đắk Lắk. Chuyến đi này tôi đi cùng 1 anh bạn trên nhóm phượt. Chả khó để tìm kiếm 1 người đồng hành. Sau khi tôi đăng bài tìm kiếm, vài người comment và may mắn, tôi hữu duyên gặp được anh bạn này - 1 người rất tử tế, có máu du lịch và có cả điều kiện nữa. Chúng tôi đã cắm trại 1 đêm ở hồ Tà Đùng - nơi được gọi là Hạ Long trên cạn với view đẹp hết ý. Ngoài ra, còn checkin ở thác Liêng Nung và cây thần của người Mạ. Suốt dọc đường, chúng tôi gặp mưa to vì có oto và lều tốt nên không hề hấn gì. Dù gì có điều kiện vẫn tốt hơn là tay không bắt giặc như tôi.
- Tạm biệt Tây Nguyên, tôi bắt xe về Ninh Bình để làm tình nguyện viên cho 1 farm. Sự cố xảy ra làm tôi phải tạm thời dừng chân ở Đà Nẵng 1 lần nữa. Mảnh đất này giữ người quá thôi. Lần nào đi lại giữa 2 miền Nam Bắc, tôi đều phải ở lại đây 1 thời gian. Lần này, tôi phải chờ 1 tuần cho tới khi bên farm ở Ninh Bình nhận. May mắn, Rose's farm ở Đà Nẵng cho tôi chỗ lưu trú. Cái tên và những lời PA trên mạng khác biệt hoàn toàn với những gì tôi thấy. Farm giống như 1 ngôi nhà hoang, mọi thứ đều cũ kĩ và lộn xộn, diện tích đất nhỏ nên gọi là homestay thì đúng hơn là farm. Nhưng farm có 1 đặc sản của người Đà Nẵng, đó là sự hiếu khách, tốt bụng tới tuyệt vời. Tới đây, tôi được tự do làm gì mình thích, không ai chỉ đạo, chê bai. Cuộc sống ở farm và xung quanh cứ êm đềm như 1 bức tranh đồng quê. Đây chính là điều tôi tìm kiếm: sự yên bình, yêu thương. Nó xóa đi tổn thương trong lòng con người. Với tôi cũng vậy, sự cô đơn của chuyến độc hành được xua đi. Người tôi nhớ nhất là chú chủ farm. Chú đã tới nhiều nơi, làm nhiều nghề. Dù già song tư tưởng của chú luôn bắt kịp thời đại. Chú ủng hộ và hiểu giới trẻ. Trong đó, có 2 tư tưởng tiến bộ mà tôi rất đồng tình và muốn học tập. Đó là tư tưởng unschool và để con người tự do, không can thiệp. Ngẫm nghĩ những điều đó, tôi bỏ qua ý định muốn giáo dục, thay đổi ai đó. Điều cần làm là tập trung vào bản thân thôi.
Tóm lại, ngoại trừ cái nóng 🥵 của Đà Nẵng thì tôi không chê được vùng đất này điểm gì.
Tới đây, rảnh tôi lại đạp xe ra biển, nhấm nháp không gian vắng lặng, chỉ có tiếng sóng và sao trời. Và khi trở về farm, tôi biết vẫn đang có người chờ mình.
- Rời Đà Nẵng, tôi đến Hà Tĩnh. Nơi này là 1 farmstay đúng nghĩa - Thượng Lộc retreat - nằm giữa thung lũng Trà Sơn. Mục tiêu tôi tới đây là học làm các sản phẩm thảo dược. Tuy tới không học được nhưng tôi lại được gặp 1 bạn làm về các sản phẩm này, và cơ hội mở ra khi bạn hứa sẽ hướng dẫn tôi. Farmstay này mới mở, cơ sở vật chất chưa hoàn thiện, cả lưu trú cho khách và nông nghiệp sinh thái. Đến lúc này mới thấy hết khó khăn của nông nghiệp, chứ hưởng thụ thành quả của nó sao mà biết được. Để có trái ăn, ta phải qua biết bao công đoạn, từ làm đất, bón phân, ươm cây,...Ôi mẹ ơi, đứa không chuyên như tôi chỉ làm cho vui, chứ cầm cuốc 1 ngày mà đã phồng hết cả tay. Rồi chuyện quản lí gà vịt, bò, chó mèo thế nào để chúng không chén luôn cả đồ mình làm. Rồi chuyện xử lí sao nếu mưa nắng thất thường, rồi bão rồi lụt,...Thành thật khuyên các bạn bỏ phố về rừng để làm nông nghiệp phải suy nghĩ cho kĩ. Làm vui thì được chứ làm để sống thì phải bỏ công sức rất nhiều. Chả có gì dễ ăn. Tới đây, tôi cũng cảm thấy được không khí giống Hepa, cũng không gian chỉ có tiếng suối, tiếng côn trùng. Không gian có mùi cỏ cây, mùi nước bồ hòn. Kiến trúc nhà cửa, cảnh quan cũng từa tựa. Tuy dừng chân ở đây được có 5 ngày song tôi đã kịp có buổi cắm trại rất vui với mấy bạn trong farmstay. Đó cũng là sinh nhật chill nhất từ trước tới nay của tôi.
- 8.10, tôi về lại Hà Nội, kết thúc hành trình lang thang 3 tháng. Tôi nghĩ vậy là đủ. Vì giờ tôi thấy chán đi và muốn tập trung vào làm việc rồi. Nhưng chắc chắn, những chuyến đi 0đ thế này sẽ không kết thúc. Tương lai, tôi vẫn sẽ đi khi nào mình muốn. Đi để học hỏi nhiều điều mới mẻ, để thử thách bản thân và để chữa lành. Cuộc đời luôn cần những chuyến đi như vậy, những chuyến đi cho trí tuệ và tâm hồn sống lại.
2. Chi phí
- Tiền xe đi từ BMT tới Bảo Lộc: 650k. Lí do, trời mưa tầm tã suốt nhiều ngày, không biết bao giờ tạnh + đèo ở khu bảo tồn Nam Kar và Nâm Nung quá kinh khủng và vắng vẻ, không thể đạp xe.
- Tiền xe từ Bảo Lộc tới Đà Nẵng: 620k. Đây là khoản tiền tôi đã định trước bởi chuyến đạp xe của tôi không tính đoạn qua đèo từ Tây Nguyên xuống biển. Đường rất nguy hiểm và mưa gió.
- Tiền xe từ Đà Nẵng tới Hà Tĩnh: 260k. Do vứt xe đạp ở Đà Nẵng nên tôi đành bắt xe về Hà Tĩnh.
- Tiền xe từ Hà Tĩnh về Hà Nội: 300k
3. Bài học
- Phải biết lượng sức, không phải nơi nào cũng đạp xe được. Có lúc nghĩ: nếu cố đạp thì sẽ sao? Sẽ ướt hết, sẽ ốm và nhiều thứ phiền phức đi kèm. Nếu cố đạp thì mình thành cố chấp rồi.
- Lựa chọn hay nhất vẫn là đi cùng bạn bè, người thân hợp tính. 1 chuyến đi dài ngày dễ làm ta có cảm giác buồn bã, nhớ nhà.
- Nếu hữu duyên, ta sẽ gặp những người bạn đồng hành. Cuộc sống có người xấu thì chắc chắn có cả người tốt. Cứ tìm rồi sẽ gặp.
- Những chuyến đi, những con người ta gặp sẽ làm dịu đi vết thương lòng. Cộng thêm thời gian nữa. Bạn chắc chắn sẽ lành lại. Ngày mà ta không nghĩ gì, không nhớ gì là lúc bình yên nhất.
- Có lúc, tôi muốn tìm 1 công việc. Song rồi nghĩ lại: hãy tập trung vào bản thân mình đã, khi mình tạo ra giá trị nào đó, công việc sẽ tới. Chuyện đi xin việc hay làm thuê không còn phù hợp với bản thân mình trong hiện tại nữa (1 phụ nữ trung niên đã có ít tiền dành dụm).
📰 Travel blogger Thu Hằng - Đi tới nơi mình thích và làm điều mình yêu.
📞 Liên hệ đặt tour và truyền thông du lịch:
📍Facebook: www.facebook.com/dicungthuhang
📍Youtube & Tiktok: ĐI CÙNG THU HẰNG
📍Blog: thuhangheathy.blogspot.com
📍Phone: (+84) 0915513475
📍Gmail: Thuhangheathy@gmail.com




Nhận xét
Đăng nhận xét