Cuộc sống bỏ phố về rừng ở Lâm Đồng - bỏ phố về rừng (p11)
Tới Bảo Lộc, mình dừng chân ở 1 farmstay đặc biệt: Viva Bellzza garden. Nó đặc biệt bởi nhiều thứ:
- Nơi đây có quanh cảnh đậm chất hoang sơ của thiên nhiên: có suối, có núi đồi, tuy ở ngoại thành song cách xa nhà dân, xung quanh chỉ toàn cây cỏ. Cả ngày với đêm chỉ nghe thấy tiếng suối với tiếng côn trùng rỉ rích. Lại thêm diện tích rộng làm tôi cảm thấy như mình lạc vào 1 thế giới khác.
- Nơi đây xây dựng theo tiêu chí thân thiện với môi trường nhất có thể. Tất cả các căn nhà đều làm từ gỗ, mái tranh. Việc xây bằng gạch, sắt thép rất hạn chế. Hóa chất cũng làm từ đồ hữu cơ, như nước rửa bát, nước giặt từ quả bồ hòn; dầu gội, sữa tắm thì từ cây cỏ;...Mùi chua chua của quả bồ hòn làm tôi nhớ Hepa - nơi cũng khuyến cáo mọi người dùng sản phẩm hữu cơ để bảo vệ nguồn nước. Cây cối ở đây được trồng hoàn toàn hữu cơ, không phân bón hóa học, thuốc trừ sâu, chỉ dùng phân chuồng và các chất phun xịt từ thực vật. Mục tiêu của người xây dựng farmstay này chắc chắn không phải là thu lợi nhuận. Lượng khách vào rất ít. Thời gian chính của mọi người trong farmstay là trồng cây. Cây cối ở đây được nâng niu như con người. Từ đầu tới cuối farmstay toàn mầu xanh bạt ngàn của cây lá. Trong tương lai, số lượng cây còn tăng thêm nữa. Ngoài ra, farmstay còn dùng điện từ năng lượng Mặt Trời. Tuy khá yếu nhưng là 1 sự ghi nhận công sức của farmstay trong việc bảo vệ môi trường.
- Lối sống ở đây cũng giản dị, gần thiên nhiên. Ít có nơi nào vẫn dùng bếp củi như ở đây. Bữa ăn cũng toàn sản vật trong vườn: hoa chuối, rau, chuối, sầu riêng trĩu trịt. Vật dụng rất ít, chỉ đủ dùng ở mức tối thiểu. Wifi chỉ có ở 1 khu chung và khá yếu. Nước nóng cũng vậy. Nếu bạn muốn 1 dịch vụ đầy đủ như khách sạn thì nơi này quả là thiếu hụt. Nhưng nếu bạn muốn quay về cuộc sống thuần nông những năm 80, 90 thì đây đúng là lựa chọn số 1.
Tôi dự định ở đây 1 tháng và sẽ tham gia làm các công việc trong farmstay như trồng cây, nấu ăn,...Ở đây lần đầu tiên tôi được chặt củi, bổ sầu riêng, nấu bếp trấu,...Dù tay sưng cả lên nhưng vẫn là điều tôi thấy thú vị.
- Nơi tôi tới tiếp theo là một farm chưa có tên của anh Nguyễn Hà Cao Nguyên. Chưa có tên cũng đúng vì farm quy mô nhỏ quá. Chỉ có 1 căn nhà để anh ở cùng 1 phòng cho khách thuê. Ngoài ra có thêm vài sào trồng chè. Mình nghĩ anh không nên tuyển tình nguyện viên vì nhà chật, không có chỗ ở song bỏ qua điều đó, mình vẫn ở lại đây. Anh và bạn gái rất hiếu khách, tiếp đón mình như người thân. Ngay cả hàng xóm cũng rất xởi lởi, tốt bụng. Khu anh ở là Bản Bon - 1 địa điểm được xây dựng từ nhiều hộ bỏ phố về rừng, với mong muốn làm nông nghiệp và du lịch trên chính mảnh đất này. Chưa biết họ có thành công không nhưng sự xởi lởi của họ chắc chắn đem lại cuộc sống về rừng dễ chịu rồi.
Nhận xét
Đăng nhận xét