Chuyến đi 0đ - Tổng kết 1 tháng phiêu lưu

   Một tháng đã trôi qua từ ngày tôi tạm biệt Hà Nội. Chặng đường phiêu lưu này thật nhiều trải nghiệm. Tôi đã lưu lại hết bằng video, ảnh và đăng tải lên youtube, facebook. Nhưng tôi thấy vẫn nên ghi lại bằng văn bản, bởi nó có độ ngấm hơn. Ngôn từ đọc có thế mạnh khác với hình ảnh.



   1. Chặng đường tôi đã qua

    - Đầu tiên, tôi tới Hà Tĩnh. Mục tiêu chính là tạm biệt Hepa - khu bảo tồn tôi rất yêu quý. Để tới đây, tôi đi nhờ oto và đạp xe. Khi tôi đạp lên dốc ở Sơn Kim 1, người dân đi đường đều há hốc mồm và chỉ trỏ vào cái xe đạp và mấy cái balo nặng chịch của tôi (về sau, đạp qua nhiều nơi khác cũng vậy). Ở miền núi, không thấy bóng dáng cái xe đạp nào, lại còn xe  chở đồ nặng thì càng hiếm. Và đại đa số họ đều giúp đỡ tôi miễn phí, thậm chí còn tặng thêm quà khi nghe nói tôi đi phượt bằng xe đạp. Điều buồn nhất là khi vào Hepa. Nơi này tôi đã đến nhiều lần, cũng đã đăng ký tạm trú. Vậy mà, khi tới, cô Lành - người sáng lập ra Hepa lại không cho tôi ở lại. Thật là nhục khi xin xỏ ở lại vài phút tại ngay chính ngôi nhà sàn mình từng chăm sóc. Tôi tặng quà cho mọi người trong Hepa, ôm lấy từng cây cột nhà rồi ra đi. 

    Vác balo to với một tình yêu Hương Sơn mãnh liệt, tôi quyết tâm trecking lên thượng nguồn sông Ngàn Phố và cắm trại trong suối. Cảnh quan đẹp mê hồn, mây núi ôm ấp, nước suối trong vắt, rừng vắng không một người. Tuy nhiên, đi vào suối 6km thì hết đường mòn, tôi lại quên bật định vị. Muỗi vắt cũng nhiều. Do vậy, tôi phải trở ra khi bóng tối phủ xuống. Một cậu em trong Hepa đã cho tôi mượn tạm nhà sàn ngủ. Tôi đã có 1 đêm không điện thoại (vì không có sóng), chỉ có núi rừng, sao đêm và bầy chó mèo làm bạn. Cảm giác thật phiêu lưu mà nhẹ nhõm!

     Sáng hôm sau, tôi đạp xe khám phá xã Sơn Kim 2 của Hương Sơn. Đúng là máu phượt làm tôi quên hết mệt mỏi và hơi điên điên. Đáng lẽ theo dự kiến, tôi sẽ đạp ra quốc lộ để đi nhờ xe lên Tây Nguyên. Song thấy biển chỉ đường ghi: Vườn quốc gia Vũ Quang, tôi liền rẽ vào, chả cần biết đi tới đâu. Đường ở đây cũng là dốc núi, là rừng bạt ngàn. Nắng nóng và mưa dầm làm tôi hơi đuối sức. Lại thêm việc thủng lốp xe và chó đuổi giữa đường nữa. Song bù lại được ngắm cảnh đẹp, thưa vắng người. Người dân ở đây cũng rất thân thiện. Khi tôi xin tá túc, họ sẵn sàng giúp đỡ. Ấn tượng với tôi là gia đình 2 vợ chồng già ở vườn quốc gia Vũ Quang. Họ có nhà ở thành phố song vẫn về rừng sống. Cuộc sống giản dị với 1 mái nhà tranh, hàng ngày tắm giặt ở suối, ăn rau củ trong vườn. Khi tôi ngỏ ý muốn biếu họ ít tiền, họ xua tay nói rằng: thực ra, họ có vài tỉ trong ngân hàng đấy. Có lẽ, đây là cuộc sống tôi mong muốn: bỏ phố về rừng, sống tối giản, gần gũi thiên nhiên. Nơi thứ 2 cho tôi tá túc tận 2 ngày là đại gia đình anh Tú ở Vũ Quang. Vô tình gặp nhau trên đường, qua mấy câu chào hỏi thôi nhưng anh đã mời tôi đi ăn và còn đưa về nhà chơi. Mới đầu, tôi thấy kì kì. Những chuyện lừa đảo, buôn người,...có thoáng qua. Song rồi tôi mặc kệ. May mắn là tôi gặp một đại gia đình nhiều thế hệ rất tuyệt vời. Mọi người yêu thương nhau, sống đoàn kết, nhẹ nhàng, lại hiếu khách. Dù họ có đôi chút lo sợ, đòi kiểm tra giấy tờ tùy thân của tôi, song khi đã tin, họ đối xử tốt như người thân. Lúc tôi đi, họ còn tiễn đưa và nhắn tin hỏi thăm chu đáo. Thật ấm áp cho một cô gái độc hành!

    - Chuyến đi của tôi bị sự cố khi tôi phải quay lại Hà Nội làm 1 số giấy tờ. Tuy giấy tờ chả làm xong nhưng may mắn là trong mấy ngày ở Hà Nội, tôi lại được anh bạn đưa đi 1 con thác còn hoang sơ ở Tam Đảo - thác Đạo Trù. Sự cố thứ 2 là ở Gia Lai. Khi tôi bỏ mặc việc ở Hà Nội, lên đường tới Gia Lai thì nghe báo nơi tôi tới không nhận người (tôi tới làm tình nguyện viên ở 1 farmstay). Do vậy, tôi mắc kẹt ở Đà Nẵng và sau đó, đành chuyển hướng lên Măng Đen ở Kon Tum. Thực tế, những ngày này làm tiêu tốn nhiều thời gian, cả tiền của nữa. Tôi mắc kẹt chờ đợi, sắp xếp khi kế hoạch thay đổi bất ngờ. Cuộc sống vẫn là thế, luôn thay đổi. Điều quan trọng là mình thích ứng thế nào. Thay vì buồn lo, tôi dành thời gian khám phá Đà Nẵng. Có lẽ, người dân và cuộc sống ở Đà Nẵng là thân thiện, dễ chịu nhất cả nước. Ở đây, tôi thoải mái để đồ đạc, xuống biển tắm mà không lo mất. Người dân cũng giúp đỡ tôi nhiệt tình. Chỉ có mỗi điều không thoải mái là đồ ăn cay quá 🌶. 

   - Rồi tôi cũng tới được Tây Nguyên sau 1 đêm đi xe khách. Điểm dừng chân của tôi là thị trấn Măng Đen của huyện Kon Plông, tỉnh Kon Tum. Nơi đây có cảnh quan đẹp, khí hậu mát mẻ như Đà Lạt (nhưng với tôi thì lạnh quá, tôi không chịu được lạnh). Cái lạnh cùng nét hoang sơ tạo cho nơi đây 1 cảm giác mênh mang, buồn buồn khó tả. Nơi mà người ta chỉ muốn sát lại nhau, cùng nhìn ngắm mây núi bảng lảng khắp nơi. Đối lập lại, thứ gây sốc cho tôi là đường đi. Đường ở đâu cũng dốc. Những con dốc khủng khiếp nhất Hà Tĩnh chỉ là hạt cát giữa sa mạc. Tây Nguyên dốc dựng đứng, mà đường nhiều nơi xấu, toàn ổ voi hoặc lầy lội. Tôi vừa say dốc 🥴 vừa lo bị chó đuổi 🐶.

     Sau vài lần chọn lựa, tôi quyết định tới farmstay Đồi Tiên Cảnh làm tình nguyện viên (tình nguyện viên là hình thức làm việc tại farmstay để đổi lại chỗ ngủ, nó phù hợp cho dân du lịch bụi dài ngày). Farmstay này quả có view đẹp. Sáng nào, tôi cũng được săn mây. Quanh đó có cả một trời thắng cảnh với thác nước, suối đá, sông Đăk Bla, cầu treo, ruộng bậc thang, núi non hùng vĩ,...Lại thêm những rừng thông mờ sương của Măng Đen nữa. Tất cả là bản hòa ca lãng mạn của Tây Nguyên. Nếu không vì anh Thành - chủ farmstay rất kĩ tính thì tôi đã ở đây lâu hơn. Những ngày ở Măng Đen, tôi và nhóm bạn tham gia làm rất nhiều công việc ở farmstay. Thực ra, vất vả tôi chịu được nhưng sự kĩ tính tới thừa thãi của anh Thành làm tôi mệt mỏi. Anh cứ bắt mọi người phải thế này thế kia, hơi tí là quát tháo. Tất cả 6 người đều nhanh chóng rời farmstay đi trước hạn. Vậy mới rõ, cảnh đẹp chỉ là 1 phần, quan trọng là thái độ tiếp đón của con người. 

     May mắn là dù ở đây được có 3 ngày song tôi vẫn kịp làm 1 hoạt động thiện nguyện có ý nghĩa. Tôi đã thăm 1 người già neo đơn cực khó khăn ở xã Măng Cành (thuộc Kon Plông). Thực ra, ban đầu, tôi muốn xin được danh sách hộ nghèo để đi tới từng hộ. Song nó là ảo vọng thôi. Vì ủy ban nhân dân xã không bao giờ đưa danh sách cho 1 người lạ như tôi. Mà việc đi hết các hộ là lực bất tòng tâm, mỗi hộ cách nhau cả mấy quả đồi, đường vào nguy hiểm như trecking rừng rậm. Vậy là, tôi trực tiếp hỏi người dân nơi tôi ở về trường hợp khó khăn . Họ chỉ luôn cho tôi và còn đưa tôi xuống thăm nữa. Sau này, khi tôi đi rồi, tôi còn được biết, nhờ video tôi quay lại mà dân làng đã quyên góp được nhiều đồ ủng hộ cho người già neo đơn nọ. Thật ấm áp! 

    - Sau khi rời Măng Đen, tôi đạp xe tới Đắk Đoa (Gia Lai). Chặng đường có khoảng 80km thôi nhưng tôi được qua nhiều địa danh đẹp của Gia Lai. Có những nơi tôi bàng hoàng vì vẻ hoang sơ độc nhất vô nhị của nó, giống như cô gái bản để mặt mộc mà vẫn rạng ngời. Nơi đây, hầu hết du lịch chưa phát triển (hoặc có thể là người dân không thích). Tôi nhớ nhất là suối Đá Đĩa ở Chư Păh. Suối có hàng ngàn phiến đá nhỏ vuông vắn, xếp chồng lên nhau dọc 2 bên bờ. Cảnh quan này có ở biển Phú Yên. Song ở suối thì đây là độc nhất. Đường đi vào cũng rất đẹp và đậm bản sắc với những ngôi nhà sàn, với những đồn điền cao su, cafe,...bát ngát. Tôi cứ phải liên tục dừng lại chụp hình. Ngoài ra, cảnh quan Biển Hồ (Pleiku) với những hàng thông cổ cũng tuyệt vời. Hay chuyến săn mây ở núi lửa Chư Đăng Ya cũng đáng ghi nhớ bởi cảnh quan quá rực rỡ. 

    Đúng là đi xe đạp thì sẽ thưởng thức được nhiều hơn. Tôi thưởng thức hết cái nắng cái gió Tây Nguyên, cả cơn mưa bất chợt nữa. Mệt mà vẫn vui. Ở đây, dù nắng nhưng không bị oi như miền Bắc. Khí mát vẫn làm tôi đạp được cả ngày. Khí hậu vùng cao đúng là lí tưởng.  Chỉ có điều vì hay mưa nên cứ đạp được chút là tôi phải dừng trú. Ngay bây giờ, khi đang ngồi viết, ngoài trời vẫn mưa, mưa cả tuần không tạnh (ôi mùa mưa...). Có những đoạn không trú được nên phải dầm mưa mà đi. Tôi phát hiện ra điều hay là khi đạp xe hay vận động cơ thể dưới trời mưa thì mình không dễ ốm, vì cơ thể đang nóng. Còn đi xe máy thì ốm ngay đấy. Mấy ngày dầm mưa đạp xe tôi vẫn khỏe như trâu. Lại thêm đồ ăn Gia Lai khá vừa vị nên mọi thứ ok.

    Chặng đường này khổ nhất với tôi là xin ngủ nhờ. Bởi chả chỗ nào cho cả. Mưa gió mà tôi toàn phải dựng lều ngủ. Cứ sáng dậy là phải nghĩ tối nay ngủ đâu. Từ nhà dân tới chùa chiền đều không ở được. Có nơi còn đuổi thẳng. Tôi đoán có thể do tình hình chính trị ở đây không ổn nên người dân cũng ngại. Có vậy mới thương những người vô gia cư. Tối lạnh lại mưa nữa, tôi phải mặc cả áo mưa vào mới ngủ được. 

     Cuối cùng, tôi cũng tới được nơi cần tới: Mộc An Nhiên cafe &farmstay ở Đắk Đoa, Gia Lai. Đây là nơi tôi định tới theo kế hoạch. Vậy mà phiêu lưu mãi, giờ mới tới nơi. Tới đây như về nhà, thậm chí còn hơn. Không gian yên tĩnh, phòng ốc đẹp như resort, con người thân thiện. Từ lúc ở đó tới bây giờ, tôi hầu như chả phải làm gì, chỉ thỉnh thoảng cơm nước. Thời gian chính tôi nghỉ ngơi. Anh Dũng - chủ farmstay không bắt ép chúng tôi làm gì cả. Các tình nguyện viên ở đây làm theo sự tự nguyện là chính. Farmstay còn có xe máy nên thỉnh thoảng chúng tôi lấy để đi chơi. Tôi đã đi khám phá hết những địa danh nổi tiếng ở Gia Lai (trừ thác K50, vì mắc tiền). Ở đây, tôi cảm nhận được chữ an nhiên đúng nghĩa: yên tĩnh, yên bình vốn dĩ, từ cảnh tới nội tâm con người. Tôi muốn ở đây dài dài, nếu không xảy ra biến cố gì.

2. Chi phí

   Ngoài trừ tiền ăn và tiền xe đi lại cho sự cố về Hà Nội (khoảng 3 triệu), trong 1 tháng, tôi mất các khoản như sau:

- Mua quà cho gia đình ở Vũ Quang và trường hợp neo đơn ở Măng Cành: 500k

- Vé vào thác Phú Cường: 25k

- Mua thêm mũ, mĩ phẩm: 100k

   Tuy chưa hẳn 0đ nhưng tôi thấy tiết kiệm nhất có thể rồi. Tôi đi xe đạp và đi nhờ nhiều nhất có thể. Về ngủ, tôi xin ngủ nhờ, ngủ lều. Khi tới farmstay, tôi có chỗ ăn ngủ miễn phí. Từ ngày ở farmstay Mộc An Nhiên, tôi hầu như không phải sờ tới ví tiền. Còn tiền mua quà, làm thiện nguyện thì gần như không tính, vì nó đem lại điều tốt đẹp. Đáng tiếc nhất với tôi là bỏ tiền vào thăm quan thác Phú Cường. Bởi tôi không khoái việc khoanh giữ một cảnh đẹp, rồi lại bắt người dân trả phí khi vào đó. Mà nhất là việc giữ vệ sinh của thác Phú Cường quá tồi tệ đi.

    Nhìn chung lại, tôi thấy đúng là mình có tiết kiệm song vẫn phải có tiền dự phòng. Bởi sự cố xảy ra liên tục. Hi vọng, tháng sau, tôi sẽ 0đ được 100%

3. Bài học 

    - Dũng cảm lên: tôi đã sợ đạp xe với dốc cao, sợ chó đuổi, sợ mưa nắng, sợ bị từ chối. Giờ tôi chả sợ nữa. Vì đạp khổ nhưng cứ dần dà sẽ tới, không đạp được thì dắt, hỏng xe thì sửa. Vì chó đuổi song đứng lại nhìn nó hoặc mặc kệ là qua. Mưa nắng là việc của trời, vận động cơ thể sẽ chống được lạnh của mưa, nghỉ ngơi hợp lý buổi trưa sẽ tránh được nắng. Từ chối là điều bình thường, nếu không xin được chỗ này thì xin chỗ kia, căn bản là biết mở mồm ra thôi. Mà đừng có tin Google map toàn bộ, đi phải xem bảng chỉ đường và hỏi người dân nữa.

   - Chữa lành: Dù khó khăn nhưng giữ tâm an nhiên thì mọi thứ sẽ qua. Khi bạn tổn thương, hãy tìm về nơi gần thiên nhiên, yên tĩnh với con người thân thiện, rồi mọi nỗi đau sẽ lành.

     - Làm từ thiện: Với mức độ cá nhân thì làm từ thiện ở mức độ nhỏ lẻ thôi. Tuy vậy, cũng đã là tốt lắm rồi. Một cánh bướm nhỏ quan tâm cũng có thể tạo cơn bão tình yêu thương. Chắc chắn là vậy.

                         Gia Lai 8.8.2022

Link video về hành trình đi:

https://youtu.be/m8TJt1S_XRk

https://youtu.be/p05SOC20l4o

https://youtu.be/q_EVgnnlhfw

https://youtu.be/P-m_bObuZ2Y

https://youtu.be/YlRXh1PJ4_M

https://youtu.be/7r2vBU6AnjE

https://youtu.be/E1l0Vwqm5EA

📰 Travel blogger Thu Hằng - Đi tới nơi mình thích và làm điều mình yêu.

📞 Liên hệ đặt tour và truyền thông du lịch:

📍Facebook: www.facebook.com/dicungthuhang

📍Youtube & Tiktok: ĐI CÙNG THU HẰNG

📍Blog: thuhangheathy.blogspot.com

📍Phone: (+84) 0915513475

📍Gmail: Thuhangheathy@gmail.com

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phượt đường Hồ Chí Minh (Trường Sơn giữa mùa mưa bão - chuyến đi với những cơn mưa)

LỊCH TRÌNH KHÁM PHÁ VÙNG CAO ĐÔNG BẮC (Lạng Sơn - Bắc Kạn - Cao Bằng - Hà Giang) (9N8Đ)

Lịch trình phượt Hà Nội - Quảng Nam