Tình yêu tìm thấy (phần 3 -> hết)
3. Tình yêu tìm thấy (phần 3): Người ngoài hành tinh
Trước khi đi, tôi đứng thu lại toàn bộ
hình ảnh quê hương Thiên Bình thân yêu vào bộ nhớ mở và đóng kín vào một ô nhỏ trong
não. Nghĩ một hồi, tôi khóa chặt nó vào rồi mở ô bộ nhớ về Trái Đất. Tôi thực
lòng không muốn quên hành tinh Thiên Bình thân yêu. Nhưng vì nhiệm vụ, tôi phải
quên đi một phần thói quen, hành xử tại đây để biến hóa thành một người Trái Đất
– một điệp viên dưới hình dạng một người Trái Đất.
Tại sao tôi phải ra đi? Tất cả là vì
quê hương tôi, kế đó là cả vũ trụ. Hành tinh Thiên Bình quê hương của tôi vô
cùng xinh đẹp. Nó to và sáng nhất trong dải ngân hà vũ trụ. Mọi thứ ở đây đều
hiền hòa, không thay đổi nhiệt độ, ánh sáng, áp suất. Nó còn có lực hút mạnh,
làm kéo theo một chuỗi vệ tinh xoay quanh. Theo nghiên cứu, nó tồn tại lâu nhất
trong vũ trụ với sự phát triển vượt bậc của trí tuệ. Vì thế, hội đồng vũ trụ đã
đặt bộ nhớ chỉ huy ở đây. Nhờ đó, chúng tôi có một thư viện lớn nhất vũ trụ, tập
hợp quy luật, tri thức của tất cả các hành tinh. Tất cả cư dân từ nhỏ tới lớn đều
có thể vào thư viện, bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, chỉ cần mở con mắt thứ ba là
được. Chúng tôi cần nạp tri thức như cần năng lượng sinh tồn hàng ngày. Mỗi khi
năng lượng tri thức ít đi, bộ não chúng tôi lại teo đi một ít và con mắt thứ ba
bị đóng lại. Điều này thật khủng khiếp. Ai bị như vậy thì phải bỏ hết mọi hoạt
động, chỉ tĩnh tọa suy ngẫm về bản thân. Khi nào hiểu rõ chính mình, con mắt ấy
mới mở ra. Và để nó hoạt động được, chúng tôi phải thuộc lòng hai quy luật vũ
trụ: quy luật nhân quả và luân hồi. Sắp tới, khi xuống Trái Đất, tôi buộc phải
đóng lại con mắt thứ ba trong tiếc nuối. Quê hương tôi tuyệt với như vậy đấy,
nhưng từ 100 năm trở lại đây, lực hút của chúng tôi dần giảm đi. Điều đó làm
năng lượng cơ thể của dân cư giảm sút. Một phần bộ nhớ vũ trụ bị chạy sang hành
tinh khác. Nếu tình hình này tiếp diễn, hành tinh của tôi sẽ mất vị trí thống
lĩnh về trí tuệ trong vũ trụ. Sau rất nhiều nghiên cứu trên tất cả các hành
tinh khác, chúng tôi phát hiện có một hành tinh đang giữ thứ năng lượng quý, tạo
nên một lực hút trí tuệ. Nếu lấy được năng lượng đó về, quê hương tôi sẽ có lại
vị trí như xưa. Hành tinh đó là Trái Đất. Nhưng có vấn đề lớn là năng lượng
phát ra từ Trái Đất đầy sự xấu xa, do vậy phải có quá trình đổi mã mới nhập được
vào tổng kho năng lượng của chúng tôi. Hơn nữa, chúng tôi cũng chưa biết gốc của
năng lượng này sản sinh từ đâu. Vì vậy, tôi phải thân chinh lên đường tìm kiếm.
Đi cùng tôi có một đội ngũ điệp viên khác, song không ai được biết ai cả. Tất cả
hành động độc lập và bí mật.
“Nhiệt độ -40 độ, áp suất cực cao 10000 ampe,
có bão tuyết” – bộ cảm ứng đeo trên tay tôi thông báo. Tôi đã có mặt ở Trái Đất
sau khi đi xuyên qua con đường ánh sáng và thêm 1 giờ tự lái phi thuyền. Tàng
hình phi thuyền xong, tôi tra bản đồ. Đây là Nam Cực, còn mục tiêu của tôi là
trung tâm Trái Đất. Giống tất cả con người trên Trái Đất, tôi khoác bộ áo lông cực
dầy, run rẩy trong cái lạnh và cố tìm đường ra khỏi chốn băng tuyết này. Làm
con người khổ quá. Những sinh thể yếu ớt chỉ có một chút năng lượng thì sao có
thể chống chọi lại với thiên nhiên khắc nghiệt này. Vậy mà, theo tôi tra được,
họ vẫn dùng năng lượng ít ỏi ấy để hận thù, đố kị, hãm hại nhau. Điều đó sẽ làm
tiêu tan năng lượng sạch có sẵn trong lòng Trái Đất. Nếu tôi và đồng đội không
nhanh tay thu nhặt thì nguồn năng lượng sạch này cũng mất dưới sự ti tiện của
con người mà thôi.
Tôi mở mắt ra. Trước mắt tôi là một con
vật lông lá, to như tàu vũ trụ. Ngay lập tức, tôi rà soát lại trí nhớ vũ trụ và
nhớ ra đó là con ma mút. Nhưng nó đã tuyệt chủng, sao lại ở đây được. Phía xa
kia, có một người đang bay, ra hiệu chỉ huy cho con voi. Con voi đưa tôi lên
lưng. Tôi sợ hãi thét lên. Chợt có tiếng om om khẽ rung lên làm tôi bình tĩnh lại.
Con vật đã đưa tôi khỏi Nam Cực, sưởi ấm cho tôi bằng bộ lông dầy dặn và làm
tinh thần tôi nhẹ nhõm bằng bài ca om om kì lạ. Nếu không có nó, tôi không biết
bao giờ mới qua được nơi băng giá này. Trước khi gặp nó, tôi đã bị ngất đi vì
quá lạnh và hao hụt năng lượng sạch. Trái Đất có nhiều điều mà tôi chưa biết.
Cái người chỉ huy trong bão tuyết là ai? Sao lại giúp tôi?
Rời
Nam Cực, tôi thực hiện chuyến chu du vòng quanh Trái Đất để tìm nguồn tri thức ở
hành tinh này. Tôi dừng lại lâu hơn ở những đất nước phát triển như Mỹ, Trung
Quốc, Nhật Bản,…Dựa trên sự thông tuệ vốn có, tôi đã len lỏi được vào bộ máy của
các nước này. Lúc tôi làm cố vấn tổng thống, lúc tôi làm thư kí cho thủ tướng,
lúc lại chỉ làm thủ thư của thư viện quốc gia. Tôi phát hiện, tri thức của Trái
Đất đang xoay quanh việc chiếm đoạt sao cho được nhiều nhất, không chỉ chiếm hết
vật chất ở chính Trái Đất mà còn mở rộng ra cả các hành tinh khác. Cứ như vậy,
tương lai, Trái Đất sẽ bị hủy diệt, cả hệ Mặt Trời cũng vậy. Tôi thực sự chán nản.
Hành trình của tôi đã kéo dài 35 năm. Giờ tôi cũng đã già đi. Nếu tôi không tìm
được nơi phát sinh nguồn năng lượng sạch từ Trái Đất, tôi sẽ không được trở lại
quê hương Thiên Bình thân yêu. Rồi tôi sẽ chết già như bao con người Trái Đất
khác. Một nỗi đau dâng lên trong lòng tôi. Thôi rồi, tôi cũng đã nhiễm nhiều
năng lượng xấu từ con người, đã buồn chán nhiều hơn sự bình tâm.
Không thể thế được. Dành hết hi vọng cuối
cùng, tôi ngồi thiền, tập trung vào mở con mắt thứ ba. Dù đã đóng con mắt trước
khi tới Trái Đất, việc mở nó ra khó hơn cả qua Nam Cực nhưng đây là hi vọng cuối
cùng. 1 tháng trôi qua, tôi ngã quỵ vì suy kiệt. Trong cơn hấp hối, tôi thấy có
một con sói hiện lên. Tôi vô thức lết theo nó bằng linh hồn dã kiệt quệ của
mình.
4. Tình yêu tìm thấy (phần 4): Hồn ma
Ngày còn sống, tôi khỏe mạnh nhất
làng nhưng nhà nghèo quá. Theo chân người làng, tôi cũng vào rừng tìm trầm. Nếu
kiếm được đủ số trầm để bán, tôi sẽ có tiền xây nhà cho bố mẹ, rồi cưới người
con gái tôi thích. Chỉ nghĩ thế thôi đã đủ sung sướng. Và thế, tôi mặc kệ mọi lời
đe dọa về thú dữ, dịch bệnh, tai nạn để đi theo toán người xa lạ vào rừng.
Người ta đồn đại nhiều về việc nhiều
người đi tìm trầm không trở lại. Đa số họ chết hết, chỉ có một số ít quay trở về
với đủ lời thêu dệt về sự trừng phạt của thần Rừng, về những hồn ma lẩn quất.
Tôi chả tin ai cả. Cuộc đời này chưa có gì ngăn cản tôi. Lúc ở nhà tôi vẫn nổi
tiếng gan dạ, nhanh nhẹn hơn người. Tôi cũng đã tìm hiểu kĩ về cách thức phát
hiện ra trầm ở rừng.
Mấy ngày đầu tiên cả đoàn lang thang
sâu vào trong rừng nhưng không tìm thấy gì. Vài người đã nóng ruột và muốn bỏ về.
Ở đây mọi thứ đều thiếu thốn, lương ăn chỉ dè sẻn mà hàng ngày phải chặt cây
tìm đường quá mệt, chưa kể xung quanh bao rắn rết, cứ không cẩn thận là lại bị
bọn nó ngoặm cho miếng chí tử. Tôi thì chả ngán nên thường được cho đi lên đầu
dẫn đường. Cả đoàn bám theo sau. Đi cuối là một anh chàng thiếu niên gày gò, chậm
chạp, tới vác cái cuộn thừng còn chả nổi. Một hôm, lúc chuẩn bị nghỉ tối, cả
đoàn hoảng hốt khi không thấy anh chàng đâu. Đi lại theo con đường cũ, cả hội
xanh mắt khi thấy vết chân cọp cùng vết máu loang theo bước chân nó. Vài người
thất kinh đã bỏ tất cả chạy về, nhưng nghe nói cũng không ai tìm được về tới
nhà. Gần 1 tháng sau, dấu trầm vẫn vô tăm tích. Số người đi kiếm đã giảm đi đáng
kể. Thỉnh thoảng chúng tôi lại phải chôn một số người bị rắn cắn, đạp phải bẫy
thú hoặc không chịu được đói khổ, vất vả mà chết dần. Đau đớn nhất là dính vụ lở
đất ngay cạnh miệng vực, 1 người trượt chân trong tích tắc mà không ai làm gì
được. Giờ cả đoàn còn 5 người. Cả 5 lầm lì, chán nản, chỉ lặng lẽ bước, không
ai nói với ai điều gì cả.
Rồi tới một ngày, cả 5 chúng tôi ngửi thấy
mùi hương ngào ngạt lan tỏa cả khu rừng. Trầm đây rồi. Tất cả lấy lại sinh khí,
dồn hết sức lực tàn tạ thu lượm đầy bao mang về. Chưa có lúc nào tôi thấy phấn
khởi như thế này. Vậy là đổi đời rồi. Tôi sẽ giàu, thật giàu. Sẽ không phải cúi
mặt đi vay tiền cho bố mẹ nữa. Giờ chỉ còn định hướng rõ vị trí đường để trở về.
Tôi trèo lên cái cây cao nhất ngắm nghía hướng đi. Chợt thấy ở dưới có tiếng
hét thất thanh. Vội trèo xuống, một cảnh tượng khủng khiếp bày ra: dưới đất, ba
người trong nhóm tôi máu me đầm đìa, máu phun thành vòi, cơ thể co giật như muốn
làm điều gì mà chưa làm được. Số trầm thu được đã mất. Vậy là tên A đã lấy hết,
giết những người còn lại và bỏ trốn. Chắc hắn không dám đối mặt với tôi nên mới
giở trò này. Quá xót xa cho những người bạn vừa chết nhưng tôi vẫn tức tối tìm
đường, đuổi theo tên A. Đúng lúc đó, A từ vách đá nhảy ra, đưa cho tôi xem con
dao giấu kín và tờ giấy ghi kế hoạch của ba tên vừa chết kia. Thật kinh khủng.
Ba tên là bọn cướp có tiếng. Chúng định thu được trầm sẽ giết chết tôi và A để
ôm trọn tất cả. Tôi cúi lạy A để tỏ ơn sâu dày, nghĩ sau này, tìm được đường ra
sẽ cho A phần hơn. Nào ngờ…A không rành đường rừng như tôi. Nếu không có tôi hắn
chắc chắn lạc. Vì thế hắn cứ lẽo đẽo bám theo tôi từng bước không rời. Một
ngày, khi trèo lên cây, tôi nhìn thấy cột khói nấu bếp bốc lên. Vậy là sắp tới
bản rồi. Mừng rỡ vô cùng, chúng tôi dựng trại lại ngủ để chuẩn bị sức mai xuống
bản. Đêm đó, tôi ngủ thật ngon. Chỉ có A là thức tính mưu kế. Sáng hôm sau, hắn
ân cần mời tôi món trái rừng vừa hái. Tôi hồn nhiên ăn mà không biết nó có độc.
Mắt mũi tôi mờ đặc, chân tay nhũn như chi chi, chỉ còn nhìn thấy khoảnh khắc cuối
cùng khi tên A đạp tôi lăn từ đỉnh núi xuống vực. Mắt tôi mở trừng trừng nhìn hắn,
ghi nhớ giây phút đó để cho dù còn sống hay đã chết tôi cũng báo thù bằng được.
- Người ta
không tin em nói thì việc gì em phải tin mấy câu chẩn bệnh của họ - chồng tôi dứt
khoát
- Vậy ai có thể
tin em đây? – tôi đã nhắc lại câu hỏi này không biết bao lần.
Đúng
là không ai tin tôi cả, trừ chồng tôi. Hầu hết sau khi khám bệnh, bác sĩ đều
chuyển tôi vào khoa thần kinh, có người còn điện thẳng cho trại tâm thần. Bệnh
án của tôi ghi: hoang tưởng ở mức độ nặng, thường xuyên nghĩ mình là một cái
cây, sợ dao kéo, bị đau không rõ nguyên nhân ở vùng đùi, mất ngủ triền miên, hay
xúc động, mộng du. Nó còn dài với đủ minh chứng về những lần gặp nạn do căn bệnh
của tôi: lần ngã xuống hồ, lần rơi từ tầng 2 xuống,... Nhưng tôi không muốn xem
nữa, chả có ích gì.
Xe đi ngang qua một căn biệt thự đầy cây
cối. Chợt tôi nhìn thấy một cây bon sai. Mắt tôi như có tia sét. Đúng cái cây
này. Bắt chồng dừng xe lại, tôi lập tức chạy lại ngắm nghía cái cây thật kĩ.
Tán lá xum xuê, thân cổ thụ đầy nhánh và rễ nổi u lên như những con rắn, vỏ cây
bong tróc từng mảng. Cây tỏa ra mùi hương thật dễ chịu.
Cứ đứng đấy ngắm nghía cái cây, tôi chẳng
biết rằng ông chủ nhà cũng đang ngắm nghía chúng tôi qua camera. Một lúc sau, cửa
nhà dần mở. Người quản gia mời chúng tôi vào nhà uống trà và thăm thêm cây cối.
Tuy hơi ngạc nhiên nhưng hai vợ chồng tôi vẫn vào. Trong sân còn nhiều cây cảnh
đẹp hơn, bề thế hơn nữa. Nhưng tôi chả chú ý gì. Tôi chỉ hỏi người quản gia
xoay quanh cây bon sai ở ngoài cổng. Thì ra đó là mô hình mô phỏng cây trầm cổ
thụ trong rừng. Loại cây trong rừng này rất khó tìm. Xa xưa, nhiều người đã đi
tìm nó và không ít bị bỏ mạng. Chồng tôi ngỏ ý muốn mua cây bon sai đó về nhà.
Anh ấy luôn là người hiểu và thương tôi nhất. Người quản gia đi thưa chủ một
lúc rồi xuất hiện với một yêu cầu vô cùng lạ: Chủ nhà đồng ý bán nhưng với điều
kiện trong 1 tháng, ngày nào tôi cũng phải tới căn nhà này, chỉ để nhìn ngắm
cái cây. Tôi tất nhiên không rảnh đến thế nên từ chối luôn.
Về nhà, tôi cứ ám ảnh mãi. Căn bệnh của
tôi có vẻ nặng thêm. Tôi càng lúc càng thấy đau ở đùi. Rồi một hôm, tôi bàng
hoàng thấy mình đang đứng ở trước sân ngôi biệt thự nọ, chân vẫn còn đi đất, mặc
quần áo ở nhà. Trời, tôi lại mộng du rồi. Cái cây có một ma lực hút tôi vào
không hay. Tôi ngồi yên, ngắm nhìn cái cây. Gió thổi qua làm rụng mấy cái lá.
Có cái gì đó vụt qua trong trí nhớ của tôi. Cảm giác gió mơn man trên da thịt,
cả cơ thể tôi rì rào đùa giỡn với gió, thật dễ chịu. Những chiếc lá già vẫy tay
chào vĩnh biệt tán cây, rụng nhẹ xuống đất mẹ. Tôi vẫn cảm nhận thấy hơi ấm của
đất đang ủ ấp từng chiếc lá, từng mạch rễ ăn sâu của tôi. Bỗng có tiếng rìu, tiếng
dao vang lên chát chúa. Từng nhát, từng nhát bổ vào thân tôi đau đớn. Tôi kêu
thét lên sợ hãi mà không biết chạy đâu. Nước mắt thi nhau tuôn rơi giống như
ngàn giọt nhựa bắn ra từ thân cây. Tôi phải chết ư? Không, tôi không muốn chết.
Tôi yêu đất mẹ.
Đúng lúc đó, ông chủ nhà bước ra. Tôi
bừng tỉnh, xấu hổ vì hoàn cảnh điên rồ của mình. Nhưng ông chủ đã nhẹ nhàng mời
tôi vào nhà, đem theo luôn cả cây bon sai. Giờ tôi mới biết, ông chủ không chỉ
là người sành chơi cây mà còn là nhà thôi miên hồi quy tiền kiếp (thôi miên để
giúp các bệnh nhân hồi tưởng lại các kiếp trước của mình). Ông nhận ra vấn đề của
tôi ngay từ ngày đầu tiên tôi tới đây. Và ông tin những gì tôi kể. Bắt đầu từ
đây, tôi được sống dậy những kí ức theo trình tự, để từ đó hiểu và hóa giải căn
bệnh hiện tại của tôi.
Nhiều kiếp trước, tôi là một cây trầm
cổ thụ trong rừng. Đó là một khu rừng sâu, sát biên giới. Một ngày, có một toán
người tới lấy trầm. Một kẻ trong số họ đã chặt đổ tôi trong sự tán dương của những
người bên cạnh. Họ chặt để lấy gỗ ư, trầm ư? Không chả phải vậy, chỉ là để khoe
khoang sức mạnh. Tôi đã gục ngã ở đó, cơ thể dần thối rữa theo năm tháng. Đó
cũng là nguyên nhân tại sao tôi sợ dao kéo và cảm thấy đau ở đùi. Đó phải chăng
là chỗ tôi bị chặt?
- Làm thế nào để tôi hết nỗi đau này? –
tôi tha thiết hỏi bác sĩ
- Chị hãy tới lại khu rừng ấy, đúng chỗ
cây cổ thụ bị chặt năm xưa. Chỉ cần vậy thôi.
- Làm sao để tôi tìm được khu rừng và
đúng chỗ cái cây ấy, trong hàng trăm khu rừng rộng bao la thế này?
Bác sĩ trao cho tôi mặt đá in hình con
sói và dặn:
- Cứ đi đi. Cái này sẽ giúp chị. Khi
nào cần, cứ liên lạc với tôi. Tôi vẫn dõi theo chị.
Vậy là một hành trình bắt đầu – hành trình
tìm lại chính tôi, chính xác là tìm lại nỗi đau của tôi sau nhiều kiếp tưởng
quên lãng.
6. Tình yêu tìm thấy (phần 6): Cuộc gặp gỡ giữa cô gái và
chú robot
Cô đã trải qua những giấc mơ thật kì lạ, không thể lí giải nổi. Cả việc vào khu rừng này cũng kì lạ không kém. Đây là khu rừng già, sát biên giới, hầu như không mấy người đặt chân. Vẻ hoang sơ của nó vừa đầy kích thích vừa đáng sợ. Làm sao cô có thể nghĩ mình lại dám đặt chân tới đây một thân một mình thế này. Thế mà, chỉ trong một tuần, vượt qua muôn trùng khó khăn, cô đã tới đây như có người dẫn lối. Cảm giác thân thuộc quay trở lại. Đó là cảm giác trong những giấc mơ: bình yên, nhẹ nhõm. Đây là suối róc rách, đây là tán cây cổ thụ râm mát, kia là bọn sóc đang chuyền cành. Đúng là nơi đây rồi. Cô đã tìm được khu rừng ám ảnh tâm trí bao ngày tháng.
Cô đánh dấu kĩ con đường mình đi để tìm
đường ra. Chắc khu rừng rộng lắm nhưng cô chỉ đi sâu vào tới khi mặt trời đứng
bóng, sau đó phải trở ra khi trời tối. Được ở nơi đây mấy tiếng thế là hạnh
phúc lắm rồi. Những ngày sau, dù không muốn, cô cũng phải quay lại thành phố, với
công việc, với trách nhiệm. Cảm giác thật chán nản! Mãi chưa đứng bóng, dường
như mặt trời chưa chuyển động, còn cô đã đi sâu lắm rồi. Mệt quá, cô dừng lại
nghỉ và định vị trí tìm đường ra. Một tia sét đánh ngang qua óc. Những sợi dây
đỏ cô đánh dấu ở các cành cây đã mất tích. Cô không nhìn thấy ở đâu cả. Có thể
bọn sóc đã nghịch tháo ra mất rồi. Cô dáo dác đi tìm, chạy hết từ hướng này tới
hướng kia. Đúng lúc đó, trời tối sầm nhanh như đang nhật thực. Bóng tối bao phủ
hết các vệt sáng nhỏ bé còn lại trên các tán cây. Hoảng sợ và mệt mỏi, cô òa
lên khóc.
“Ai khóc thế?” – một giọng nói dễ
thương cất lên. Vừa vui mừng vừa sợ hãi, cô đưa mắt lên nhìn. Một cậu bé xinh xắn,
tầm 12 tuổi đứng trước mặt, tò mò nhìn cô. Cách ăn mặc của cậu thật lạ lẫm, như
của người từ hành tinh khác tới. Cả cách nói, cách nhìn cũng lạ luôn. Cô ngây
ra nhìn, quên mất chuyện mình đang bị lạc. Rồi cô vô thức hỏi lại: “Tại sao bé
con lại ở đây thế này? Không sợ à?”. Cậu bé cười vui vẻ: “Cô là con người hả? Ở
đây có người hả?”. Mặt cô méo luôn. Một người đi lạc lại gặp một kẻ còn lạc
hơn. Đêm đó, cô và cậu bé ở lại trong rừng. Cậu bé rất khỏe mạnh và giỏi giang.
Một mình cậu trong đêm tối đi tìm được trái cây và hạt dẻ rừng về cho cô ăn. Rồi
lại đốt củi sưởi ấm, tìm các cành cây chắc bện vào nhau làm giường cho cô ngủ.
Lại nói về cậu
bé. Sau khi được con sói dẫn đường, cậu đã tìm được lỗ hổng thời gian và đi xuyên
qua nó về quá khứ, về đúng thời điểm mà mảnh vỡ trái tim của cậu rơi xuống.
Nhưng rơi ở đâu thì cậu chịu, nhất là khi lỗ hổng lại đưa cậu đến một khu rừng.
Giọng bà tiên xanh thủ thỉ bên tai: Nó chỉ ở quanh đây thôi, con hãy cố tìm đi”.
Cậu đã tìm cả ngày mà không thấy. Đúng lúc đó, cậu nghe thấy tiếng khóc của cô
gái nọ. Hôm sau, cậu định đưa cô ra khỏi rừng thì phát hiện cô bị dẫm phải một
loài cây độc, chân sưng vù lên, không đi lại được. Kinh nghiệm sống ở rừng cho
cậu biết cô gái ít nhất phải nghỉ dưỡng thương tới cả tháng mới đi lại bình thường
được. Hoãn việc tìm kiếm mảnh vỡ lại, cậu tìm gỗ, dựng một căn nhà bên suối để
cô nghỉ ngơi. Để tránh thú dữ, cậu đặt nhà trên nền cao, có 4 cột chống 4 góc
và thêm cầu thang lên xuống. Hàng ngày, cậu tìm lá về hút chất độc cho cô, và
cũng không quên đem về bao nhiêu sản vật rừng bổ dưỡng. Cảm động vô cùng, hàng
ngày, cô gái đều kể chuyện cổ tích cho cậu nghe. Cậu cứ bắt cô kể đi kể lại
chuyện “Cậu bé người gỗ” và hỏi liệu câu chuyện có thật không. Lúc ấy, cô lại ôm
cậu vào lòng, vuốt mái tóc xoăn cho tới khi cậu ngủ thiếp đi.
Một tháng trôi qua, cô gái đã lành, đi
lại được tập tễnh. Giờ cô chẳng muốn trở lại thành phố nữa. Cô muốn ở đây mãi
mãi, bên khu rừng trong mơ và cậu bé dễ thương này. Thỉnh thoảng, cậu có nói phải
đi tìm mảnh vỡ trái tim để thành người, rồi trở về với mẹ. Cô có nghe nhưng thấy
buồn cười quá. Có lần, cô mặc một chiếc váy trắng đi dạo trong rừng, chợt nghe thấy
cậu bé kêu khóc thảm thiết: “Mẹ ơi, mẹ ơi, đừng bỏ con”. Thì ra, cậu nhầm cô với
mẹ cậu ta. Cả ngày cậu ủ rũ, cô thương lắm, làm đủ cách mà cậu không vui lên được.
Tội nghiệp cậu bé! Xinh xắn, tốt bụng mà lại bị bố mẹ bỏ rơi khi còn nhỏ thế
này.
Hàng ngày, cậu vẫn đi tìm mảnh vỡ. Có lần
đi cả tuần không về. Cô bắt đầu tin những câu chuyện về gia đình mà cậu kể. Nhất
là khi thấy cậu gọi tên cha mẹ hoặc lẩm bẩm nói chuyện với một bà tiên nào đó. Một
nỗi thương cảm dấy lên trong lòng cô. Khi cậu bé trở về, cô cố gắng chăm sóc cậu
thật tốt như một người mẹ chăm con. Cô nấu nướng, tắm rửa cho cậu, ở bên cậu mỗi
lúc cậu buồn bã, cô đơn; thức cả đêm canh cho cậu khỏi những cơn ác mộng. Cô hiểu
cậu bé cô đơn khủng khiếp tới mức nào. Đêm ngủ, cô ôm cậu vào lòng và bao giờ
cũng nắm tay cậu thật chặt.
Đã nhiều tháng ngày trôi qua, cậu bé
robot vẫn không tìm thấy mảnh vỡ, dù bà tiên khẳng định nó đang rất gần cậu. Thất
vọng và mệt mỏi, cậu định xin với bà cho mình trở lại tương lai. Điều băn khoăn
nhất với cậu là cô gái. Những ngày được cô chăm sóc, cậu thấy như ở trong vòng
tay của mẹ năm xưa. Thật sung sướng biết bao! Nhưng vẫn phải tạm biệt cô thôi.
Lúc cậu nói với cô điều đó, cô buồn rầu, trầm ngâm thật lâu rồi nói sẽ tặng cậu
một món quà trước khi cậu ra đi. Cả đời cậu chắc sẽ không bao giờ quên được món
quà ấy.
Toàn bộ căn phòng ở nhà sàn được trang trí giống
hệt căn nhà cũ của cậu, cũng có nhiều bình hoa tươi, bức tượng nhỏ hình chú bé
người gỗ, tranh treo tường,…Hồi ức của cậu trở lại, một cảm giác thật ấm cúng. Cô
gái đã tin những gì cậu kể và thay đổi tất cả mọi thứ theo hồi ức xa xưa ấy của
cậu. Phía giường, mẹ cậu vẫn mặc váy trắng và ngồi đó như năm nào, ôm cậu vào
lòng, vuốt ve mái tóc và kể cho cậu bao truyện cổ tích. Nhưng lần này giọng mẹ
nghẹn lại, có pha cả nước mắt. Những dòng nước mắt thi nhau rơi xuống:
- Con ơi, mẹ vốn không biết tình yêu là
gì cho tới khi gặp con. Con đã cho mẹ biết yêu thương chính là sự đồng cảm,
trao tặng, bao bọc mà không cần đòi hỏi gì. Con có thể rời xa, có thể tìm về với
người mẹ thật của con. Nhưng con biết không, ta vẫn ở đây, vẫn sẽ làm mẹ của
con cả đời này. Dù ta không phải người mẹ đầu tiên nhưng sẽ là người mẹ cuối
cùng của con. Mẹ yêu con!
Cậu bé bừng tỉnh. Người ôm cậu lúc nãy
hóa ra là cô gái. Nước mắt cậu cũng chan hòa:
- Con yêu mẹ!
Chợt một cảnh tượng kì diệu hiện ra ngay
trước mắt hai người. Trong ánh sáng lung linh, một mảnh vỡ nhỏ bé chợt thoát từ
trái tim của cô gái, sau đó đứng yên trong không gian rồi nhập vào trái tim cậu
bé. Cả hai kinh ngạc ôm lấy nhau rồi cùng bất tỉnh thiếp đi. Lúc tỉnh dậy, bà
tiên xanh đứng trước mặt và đưa tay kéo cậu bé đi vào lỗ hổn thời gian, biến mất.
Cậu bé đã trở lại thành con người hoàn chỉnh, còn cô gái không còn nỗi đau
trong tâm hồn nữa.
Mọi chuyện tưởng
kết thúc. Không ngờ, một ngày, khi cô gái đang chơi với bầy sóc thì thấy cậu bé
hiện ra trước mặt. Cả hai ôm chầm lấy nhau trong hạnh phúc. Sau nhiều thời gian
suy nghĩ, cậu quyết định trở lại quá khứ, khép hoàn toàn hồi ức ở tương lai. Vì
ở quá khứ, ở khu rừng này, ngôi nhà này, cậu đã tìm thấy tình yêu thương thực sự.
7. Tình yêu tìm thấy (phần 7): Cuộc gặp gỡ giữa người ngoài
hành tinh và thần Rừng
Trong khi mọi người xung quanh đang chộn
rộn với đám tang bất ngờ này thì B (tên người ngoài hành tinh) có một chuyến du
hành tâm linh kì lạ. Linh hồn B mải miết đi theo một con sói, băng qua những
tòa cao ốc chọc trời, qua những cánh đồng mênh mông, qua cả mặt biển sóng dữ,…cuối
cùng dừng ở một cánh rừng già. Con sói biến mất, để lại B một mình dò dẫm trong
muôn vàn cây cối ken kín đặc, bọn chim bướm thấy có động bay lên xao xác cả tán
rừng. Con mắt thứ ba cuối cùng cũng được mở ra. Dù còn rất yếu nhưng cũng đủ
giúp B cảm thấy nguồn năng lượng mát lành xung quanh. Trong mỗi cái cây nơi đây,
nhất là cây cổ thụ ẩn chứa một dòng vận khí chuyển đổi liên tục. Sao điều này
ngày trước B không thấy? Có lẽ tại B mải mê chú tâm vào khoa học kĩ thuật hiện
đại, không quan tâm tới tự nhiên. Đồng đội của B chắc cũng lạc lối như vậy. Mà
với con mắt bình thường của con người thì sao nhìn thấy được. B tập trung tinh
thần, dùng con mắt thứ ba hút năng lượng từ một cái cây bưởi bên cạnh mình. Cái
cây khẽ rung lên: “Xin đừng, tôi còn nuôi hoa trái trên thân.”. Rồi tất cả các
tế bào của cái cây đóng lại. Trong phút chốc, dòng năng lượng vụt tắt, cây chết
khô queo. B kinh ngạc, chả hút được một chút năng lượng nào cả. Bỏ qua, B tìm một
cái cây lớn hơn để thực hiện lại thí nghiệm. Có một điều B không biết: khi B quay
lưng đi, có một bàn tay đã giúp cây bưởi dần hồi phục lại, cành lá xanh tốt
tươi như cũ; đồng thời có một con mắt đã phát hiện và dõi theo bước chân của B.
Lặp lại thí nghiệm tới chục lần đều
không thành công, B chán nản nằm vật xuống đất. Cả cơ thể B chìm ngập vào trong
thảm lá rụng, tay chạm xuyên qua những đống rễ lằng nhằng dưới lòng đất. Trời
ơi, lúc đó, B mới biết mình đã chết rồi, chỉ còn linh hồn này đang vất vả, lạc
lối nơi đây. Vậy là hết: mình đã chết, điệp vụ chưa hoàn thành, vĩnh biệt quê
hương Thiên Bình, vĩnh biệt cuộc đời. B nhắm mắt, chấp nhận sự tan rã trong nỗi
tuyệt vọng. Đúng lúc đó, những cái rễ cây quấn quanh người B, nhẹ truyền tới
năng lượng sự sống. Năng lượng đánh thức con mắt thứ ba của B trước, cho B nhìn
thấy một cảnh tượng đẹp lung linh dưới lòng đất. Nơi đây có hàng ngàn tỉ mối
dây năng lượng từ đất, nước, từ sinh vật đan cài vào nhau, nhìn đẹp như dải
ngân hà. Có những đầu mối năng lượng lớn, cũng phát sáng như hành tinh Thiên
Bình của B. Và rồi, B nhìn thấy một một quầng sáng lớn, một nguồn năng lượng rất
mạnh nhưng êm dịu tiến lại gần mình.
- Đừng sợ. Ta là Đất Mẹ. Ta sẽ nhờ thần Rừng
– con trai ta giúp ngươi.
Tỉnh dậy, B thấy mình nằm trên mặt đất,
khỏe khoắn lạ thường. Những nỗi buồn tiêu cực tan biến. Chưa kịp vui sướng, B
thất thần thấy một con hổ lớn đang đứng ngay trên cành cây cổ thụ cạnh đó. Dù
chạy đâu, bóng dáng con hổ vẫn ở ngay cạnh. Sợ hãi, B phủ phục xuống vái lạy.
Con hổ chợt biến thành một con sơn dương khổng lồ với cặp sừng đồ sộ.
- Ta là thần Rừng. Ta biết tại sao ngươi
tới đây. Sứ giả của ta đã báo trước. Cũng như đồng đội của ngươi, đã tới đây và
đã thất bại. Nhưng lần này, mẹ ta ưu ái nên ta cho ngươi một cơ hội.
Sau lời nói của thần Rừng, con mắt thứ ba
của B mở to, nhìn thấy rõ toàn bộ sự thật về nguồn năng lượng nơi đây. Từ khởi
thủy Đất Mẹ, những nguồn năng lượng vũ trụ (nước, gió, lửa, ánh sáng,..) hợp
thành, tạo nên các cánh rừng mênh mông. Đó là hiện thân sự trường tồn của sự sống
vũ trụ bao đời nay. Đó cũng là căn cốt điều hòa năng lượng vũ trụ, năng lượng
các hành tinh. Mất nó đi, thế giới, vũ trụ này sẽ đảo lộn và sự diệt vong sẽ tới
nhanh hơn bao giờ hết. B vui sướng chứng kiến cuốn phim về lịch sử hình thành rừng,
vẻ đẹp, tác dụng của nó với vũ trụ. Và cũng bàng hoàng, đau xót khi thấy con
người Trái Đất và các hành tinh khác đang đối xử thật tàn nhẫn với rừng. Nơi
cháy, nơi bị chặt vô tội vạ,…Lòng tham đã làm con người bị mù quáng. Trong đó,
có cả đồng đội của tôi, họ muốn chặt đầu thần Rừng để hút lấy toàn bộ năng lượng
đưa về hành tinh Thiên Bình. Nếu không có rừng cân bằng thì các nguồn năng lượng
vũ trụ sẽ tạo thành gió bão, lũ lụt, sóng thần, vòi rồng,…Rồi đây, không chỉ
Trái Đất mà cả Thiên Bình cũng sẽ tuyệt diệt mất.
Cuốn phim kết thúc, B run rẩy, giọt nước
mắt hiếm hoi trong đời rơi xuống làm rễ cây dưới mặt đất run rẩy theo.
- Ta sẽ giúp ngươi hồi sinh. Hãy về lại
quê hương ngươi đi. – thần Rừng nhẹ nhàng.
Tất
cả các cây trong rừng theo lệnh của thần đều bừng sáng, khai mở nguồn năng lượng
và truyền lại cho B. Lúc đó, B mới hiểu nguồn năng lượng sạch mà hành tinh B
tìm kiếm bấy lâu chính là đây: là tình yêu, sự thấu cảm cộng hưởng của con người
và rừng. Năng lượng ấy nằm sẵn trong cây cối nhưng chỉ khi con người biết yêu
thương nó thì linh khí này mới khai mở, chất quý mới xuất hiện. Những kẻ tàn
phá rừng sẽ muôn đời không tận hưởng được điều đó. B là người may mắn.
Giữa lúc quan tài chuẩn bị đặt xuống đất
thì có tiếng lục cục bên trong. Và rồi, cả đám tang hoảng hốt thấy B sống lại.
Từ lúc sống lại, B không còn ý định trở
lại Thiên Bình nữa. Dù nắm được cách lấy năng lượng sạch song điều đó không còn
quan trọng. Điều cấp thiết cần làm là làm sao giữ gìn nguồn năng lượng ấy. Ông
đã chót yêu rừng, yêu Trái Đất mất rồi. Giây phút gặp gỡ thần Rừng đã thay đổi
ông mãi mãi. Mang ơn thần, ông tham gia vào tất cả các hoạt động đấu tranh chống
sự suy giảm diện tích rừng, đồng thời lập nhiều tổ chức gây rừng. Đấu tranh với
con người thì dễ nhưng với những sinh vật từ hành tinh khác thì quả khó khăn. Đã
không ít lần, ông gặp đồng đội từ hành tinh Thiên Bình. Họ phát hiện ra năng lượng
từ rừng nên nhẫn tâm lấy đi hàng loạt cánh rừng đưa về vũ trụ. B phải gặp từng
người, kiên trì thuyết phục cho họ hiểu bằng chính con tim mình. Nơi đây còn có
bao nhiêu người muốn chiếm hữu, tàn phá rừng? Dù biết cuộc đấu tranh này không
có hồi kết nhưng B không nản chí.
8. Tình yêu tìm thấy (phần 8): Cuộc gặp gỡ giữa hồn ma và
người phụ nữ hồi quy tiền kiếp
Đúng lúc đó, có một cơn ớn lạnh dọc cơ
thể làm bà bất tỉnh. Trong cơn mơ, bà thấy một bóng dáng quen thuộc hiện lên:
“Mày còn nhớ tao là ai không? Dù mày có đổi kiếp, đổi cả giới tính thì tao vẫn
nhận ra.”. Bà cũng kêu lên uất hận: “Mày đây rồi, chính mày đã chặt đổ, giết chết
tao chỉ để thỏa mãn lòng tự cao mất dạy”.
“Em ơi, có sao không? Anh lo quá!”. Bà mở
mắt ra, quanh bà có chồng, một cô gái và một đứa trẻ. “Em bị bất tỉnh, anh
không biết làm sao thì gặp hai người này. Họ vừa cứu em đấy.” – chồng bà nói với
giọng thảng thốt xen lẫn biết ơn. Cô gái và cậu bé đưa bà về nhà của họ. Bà
không thể ngờ ở chốn hoang sơ này lại có một ngôi nhà đẹp đến thế, cả chủ nhân
cũng thật đáng yêu. Cơn cảm lạnh vừa rồi làm bà kiệt quệ sức lực, bà đành ở lại
nơi đây để nghỉ ngơi, chồng bà cấp tốc lái xe về trung tâm, mua đồ để mang lên
chăm sóc cho bà. Trước lúc đi, bà không quên dặn chồng kể lại hết câu chuyện
cho bác sĩ thôi miên – một câu chuyện phức tạp hơn những gì bà tưởng.
Đêm đó, linh hồn bà bị kéo đi tới một đỉnh
núi với vực sâu hoắm. Cái bóng kia đã đợi sẵn. Nó chỉ xuống dưới, mắt long lên
sòng sọc và lấy hết bình sinh đẩy bà xuống. Sợ hãi, bà hét lên, tỉnh dậy. Cậu
bé như hiểu chuyện, đã đứng sẵn đó, sờ tay lên trán bà, chuyền tới nguồn năng
lượng an định. Bà dần nhắm mắt trở lại. Bà thấy mình rơi xuống vực nhưng không
còn sợ hãi nữa. Trí tuệ mở ra làm bà thấy vững tin và sáng suốt. Dưới vực bà
nhìn thấy vài cái xương người đã gần mục ruỗng. Bà cất tiếng dõng dạc: “Tại sao
mày muốn hại tao lần nữa. Xưa tao là cây cổ thụ, mày đã từng một lần hãm hại.
Mày còn nhớ không? Cái bóng ma kia chỉ vào mấy miếng xương: “Tao không nhớ cái
cây nào hết. Trước tao với mày cùng đi tìm trầm nhưng mày đã nuốt lời, đẩy tao
xuống vực để cướp toàn bộ số trầm đó. Tao đã đợi quá lâu để trả thù.”. Kí ức bà
khẽ động đậy. Có cái gì đó hé mở. Sau kiếp làm cây cổ thụ bị chặt, bà đã luân hổi
vào một người đi tìm trầm. Và trớ trêu thay, tới đúng nơi cây trầm bị chặt năm
xưa, chợt bà nổi lên ý định giết người bạn đi cùng. Người bạn đó chính là người
đã chặt cây năm xưa, và cũng chính là hồn ma đang đứng trước mặt bà đây. Hiểu hết
tất cả. Bà thụp xuống vừa lạy vừa khóc vang: “Oan gia báo oán bao đời mới dừng
lại đây?”.
Hôm sau, cả nhà bà tới, đem theo vị bác sĩ thôi miên. Cùng với sự giúp đỡ của cậu bé, họ đã dụ được con ma hồi tưởng lại ân oán hai kiếp trước. Trí nhớ phục hồi tới đâu, con ma cũng như người phụ nữ đều khóc vang đến đó. Nếu không buông xuống thù hằn thì tới nhiều kiếp sau, cả hồn ma và bà vẫn cứ là kẻ thù của nhau mà thôi. Ngay trong giờ phút ấy, hồn ma dứt được món nợ với cuộc đời, nó nhẹ siêu thoát để đi đầu thai một kiếp mới. Còn người phụ nữ, liền mấy hôm ngồi sám hối trong phòng. Giờ bà không thiết tha trở lại thành phố nữa mà chỉ muốn ở lại đây yên ổn tâm hồn.
Vậy là cậu bé robot năm xưa có cả mẹ, cả
ông bà, có một gia đình ấm áp như cậu vẫn mong ước. Giờ cậu đã thành một chàng
thanh niên cường tráng, mang trong người năng lượng của thần Rừng. Hàng ngày, cậu
vẫn đi tuần rừng, chăm sóc cho những con vật, cây cối gặp nạn. Một lần, cậu vô
tình gặp một nữ nghiên cứu đi tìm hiểu về rừng. Hai người cảm mến nhau. Sau
này, họ kết hôn trong sự chúc phúc của rừng già, trong sự hạnh phúc của cả gia
đình.
Người phụ nữ cũng vậy, bà cùng chồng lấy
niềm vui tuổi già bằng cách hàng ngày trồng và chăm sóc thêm nhiều cây. Mảnh vườn
trước nhà không thiếu cây gì, từ hoa, rau cỏ, cây ăn quả tới cả cây bóng mát. Riêng
có một cái cây, tuy mọc trong rừng sâu nhưng hàng tuần bà vẫn vào thăm nó. Đó
là cây gỗ lim đặc biệt. Sau khi hồn ma đầu thai, nó đã báo mộng rằng nó hóa
thành cây gỗ lim này. Xóa đi ân oán năm xưa, bà toàn tâm toàn ý chăm sóc nó. Giờ
nó đã vươn cao, cành lá như reo vui mỗi khi bà tới.
Còn cô gái, trong một lần đi dạo, cô bắt
gặp một cặp song sinh bị bỏ rơi và đem về nuôi. Căn nhà lại rộn ràng niềm vui
khi chứng kiến bọn trẻ lớn dần theo năm tháng. Chúng có anh có em, cùng nhau sống
một tuổi thơ hồn nhiên dưới tán rừng già. Cô gái đón nhận hết niềm vui từ sự
trưởng thành của con, từ những đám cưới của chúng, rồi những đứa cháu ra đời –
những đứa con, đứa cháu của thần Rừng.
Một lần, cả gia đình nhận được một món
quà từ xa chuyển tới, ngoài đề tên người gửi là Quỹ phát triển rừng thế giới.
Món quà là những gói hạt giống bản địa cùng hướng dẫn cách thức gieo trồng,
canh tác theo hướng nông nghiệp sinh thái. Điều này làm thay đổi hẳn ngôi làng
nhỏ. Mọi người không chỉ hái lượm mà bắt đầu làm nông nghiệp bài bản hơn. Những
vạt đất trống ven suối, những vạt đồi từng bị cháy rừng giờ được phủ một màu rực
rỡ của lúa, của cây trái. Sau này, mọi người mới biết người đã gửi tặng món quà
đó là B.
Hết thế hệ này tới thế hệ kia đã sinh
ra, trưởng thành ở ngôi làng – một ngôi làng trong rừng sâu song đầy tình yêu
thương với nhau, với cả khu rừng và Đất Mẹ. Có lẽ vì thế nên tuổi thọ của mọi
người ở đây đều rất cao, ai cũng thật hạnh phúc.
Người phụ nữ hồi quy tiền kiếp lại trở
thành một người kiểm lâm tận tâm. Bà đã được sống, trồng và bảo vệ cây rừng như
những gì bà mong muốn từ kiếp trước.
Cô gái và cậu bé mất khi gần trăm tuổi. Sau
nhiều nhiều kiếp, hai người có cơ hội gặp lại nhau, họ kết hôn và có một gia
đình thật hạnh phúc.
Còn khu rừng? Kiếp sau hay sau sau nữa,
những tán cây vẫn che mát nơi đây, những nguồn năng lượng vẫn tiềm tàng, chờ
tình yêu của con người khai mở, chờ những thế hệ yêu rừng viết tiếp bản tình ca
ở nơi đây.
Nhận xét
Đăng nhận xét